August Rush - Hòa mình với âm nhạc
Lyla là nữ nghệ sĩ violin nổi tiếng. Louis chơi ghita và đồng thời là ca sĩ chính của một ban nhạc rock. Thế giới của họ hoàn toàn khác biệt. Chuyện kể rằng, vào một đêm trăng tròn, nhờ tiếng kèn acmonica mà hai người tìm thấy nhau.

Tình yêu ấy đến, chỉ trong một đêm. Nó thoáng qua nhanh lắm. Nhưng hương thơm của nó cứ nồng nàn lưu luyến mãi. Tiếc là họ lại lạc mất nhau. Tại sao à? Đơn giản lắm. Thế giới của họ vốn hoàn toàn khác biệt.
Lyla từ bỏ violin. Louis thôi không chơi ghita nữa. Âm nhạc trong họ từ từ chết gục.
Giả sử một ngày nào đó, bạn lạc mất người thân yêu của mình, bạn sẽ làm thế nào để tìm ra họ?
"The music. I thought if I could play it, they would know I was alive. And find me."
"Bằng âm nhạc. Tớ tin rằng nếu tớ có thể chơi nhạc, họ sẽ biết được tớ vẫn còn sống và sẽ tìm ra tớ."
Đó chính là câu trả lời của August Rush. August lạc mất cha mẹ mình, Lyla và Louis. À không, phải nói rằng chính Lyla và Louis lạc mất nhau. Và rồi, họ để lạc mất đứa con trai của mình.
11 năm 16 ngày, là khoảng thời gian August ở trong trại trẻ mồ côi cho đến khi cậu quyết định trốn khỏi nơi đó và đi tìm cha mẹ ruột của mình.
August đi, âm nhạc trở thành người dẫn đường. Tiếng nhạc từ ánh trăng đưa cậu đến New York. Tiếng nhạc từ cây đàn ghita của Arthur đưa cậu đến với "bố" Wizard, người dạy cho cậu những kiến thức đầu tiên về âm nhạc. Tiếng hát của cô bé Hope đưa cậu đến với trường năng khiếu, nơi cậu được học và trở thành nhà soạn nhạc "thần đồng".
August muốn chơi nhạc. August phải chơi nhạc. Đó là cách duy nhất mà cậu tin rằng có thể dẫn cậu trở về bên cha mẹ mình.
"I believe in music the way some people believe in fairy tales."
"Tớ có niềm tin vào âm nhạc như cách mà nhiều người vẫn tin vào truyện cổ tích."
Bạn có tin vào truyện cổ tích không? Nếu có, bạn nên xem August Rush.
Bạn có yêu âm nhạc không? Nếu có, bạn nên xem August Rush.
August Rush không phải là phim hành động, không phải là phim tình cảm, cũng không phải là phim nghệ thuật sâu sắc gì. Nó chỉ đơn giản là một bài ca đẹp về tình yêu và niềm tin.
Freddie Highmore vào vai August Rush (Evan Taylors) rất dễ thương. Nhất là nụ cười rạng rỡ của cậu trong mấy trường đoạn chơi đàn ghita với đàn dương cầm. Nhìn cách cậu bé chơi đàn ghita (vỗ bộp bộp), tôi mới vỡ lẽ ra, dù không biết chút gì về thanh nhạc, người ta vẫn có thể sáng tạo ra những âm thanh rất "đẹp". Bởi vì, như August nói: "Music is everywhere. You just have to open yourself up. You just have to listen." (Âm nhạc hiện diện ở khắp nơi. Chỉ cần bạn mở lòng ra. Chỉ cần bạn biết lắng nghe.)
Lấy từ trang Xitrum.net
Blog's topic:
- huyvq's blog
- Log in to post comments
- 87668 reads