Hịch dân cày - Game Online
Ta thường nghe: Bill Gate bỏ học vào ở gara ôtô, mà lập nên Microsoft;
Steve Jobs lật lại lộ trình điều hành “Quả táo”, tạo thành cơn sốt iPod
Iphone. Douglas Engelbart mỏi tay, làm nên “con chuột”; Shigeru Miyamoto
mê chơi, vẽ ra “chàng sửa ống nước”. Steve Colley, một lập trình viên
trẻ tuổi, thiết lập Maze War mà khai sinh GO thế giới; Gabe Newell, một
gã sinh viên béo quay, bị đuổi học khỏi Havard mới viết thành cuộc chiến
Half-Life.
Trên toàn cầu, xét ra các bậc danh nhân sáng tạo, biết đam mê tìm ra
cái mới như thế, thật sự rất nhiều. Ví thử họ khư khư thói an phận thủ
thường, ôm giữ “khuôn vàng thước ngọc”, thì cũng đến chết phí hoài ở nơi
xó cửa, sao có thể lưu danh trong nền công nghệ, cùng trời đất muôn đời
bất hủ được ?
Các ngươi vốn dòng đam mê cày cuốc, không hiểu lý sự, nghe những
chuyện ấy, hẳn nhiên nửa tin nửa ngờ. Thôi, việc năm châu bốn bể xa xôi
hẵng tạm không bàn, nay ta lấy ngay chuyện GO Việt Nam mà nói.
Lê Hồng Minh là người thế nào? Giám đốc kinh doanh đầu tiên của ông
ta là Vũ Việt Sơn lại là người thế nào? Vậy mà đem một Kiếm hiệp tình
duyên quặt quẹo đất Tàu, về bôi tác nên Võ lâm truyền kỳ, cung cấp dịch
vụ game có bản quyền thu phí đầu tiên, làm đảo lộn thế giới online Việt
còn chập chững với MU, khiến hàng ngàn game thủ đến nay còn cần mẫn đăm
chiêu trong đó ! Ông Trần Phương Huy là người thế nào? Các cộng sự VTC
Game của ông lại là những người thế nào? Vậy mà đương lúc gamer còn say
sưa ruổi ngựa hành hiệp dã tẩu, lại dám đưa ra trò chơi nhảy nhót, tạo
nên cơn sốt Miss Audition chỉ trong vòng 1 năm, khiến cho lực lượng game
casual Việt đến nay chẳng thua gì đội quân hiệp khách online !
Huống chi, ta cùng các ngươi sinh ra phải thời công nghệ, lớn lên
gặp buổi online. Lén nhìn bọn đua xe ẩu tả nghênh ngang ngoài đường, lũ
đú đởn nhảy nhót chốn vũ trường mà thác loạn điên cuồng, dân mê bay chìm
đắm cõi phù dung mà coi nhẹ sinh mạng. Lắm kẻ ỷ thế COCC xài tiền bạc
vô độ cho thỏa lòng tham khôn cùng; khoác hiệu dân chơi sành điệu chìm
đắm trong tửu sắc đê mê rồi phí tuổi xuân có hạn. Họ tự đem cổ tròng vào
thòng lọng, tránh sao khỏi tai họa về sau.
Ta thường tới bữa Tru Tiên, nửa đêm Đột Kích, chuột xoay Chiến quốc,
phím cắt Anh Hùng; chỉ giận khó bề xả thịt VinaGame, lột da Asiasoft,
ăn gan Quang Minh DEC, uống máu VTC Zone; dẫu trăm acc ta rải đầy các
chợ, nghìn acc ta chết oan lock nghiệt, cũng nguyện không dừng.
Các ngươi ở lâu trong môi trường GO, thứ hạng đều tỏ tường. Không có
thẻ thì cày ra áo; không có gold thì train ra gươm. Level thấp thì kêu
giúp kéo; lượm rác ít thì khóc xin tiền. Di chuyển thì qua dịch trạm;
hồi tống đã có thổ phù. Săn boss thì cùng nhau sống chết; nhặt item thì
cùng nhau vui cười. So với Bill Gate nuôi quân kỹ thuật, Lê Hồng Minh
chiêu nạp GM, nào có kém gì ?
Nay các ngươi ngồi chơi game free mà không biết lo; thân chịu đè nén
mà không biết thẹn; làm kẻ anh hùng chịu luật 5 giờ mà không biết tức;
nghe báo chí viết bừa về nạn nghiện game mà không biết căm. Có kẻ lấy
trò chát chít làm vui; có kẻ lấy việc auto làm thích. Có kẻ chăm lo cày
cuốc để trả net qua ngày; có kẻ hiếu sát PK để thỏa lòng vị kỷ. Có kẻ
hiếu thắng ganh đua mà vung tiền quá lố; có kẻ ham đồ vật ảo mà hack acc
người ta. Có kẻ thích level cao; có kẻ mê chửi tục.
Nếu bất chợt một ngày server đóng cửa, nhà quản lý khóa giờ, thì mẹo
auto không đủ kiếm ra tín hiệu Internet; trò hack boot không thể duy
trì dịch vụ online. Acc nhiều không thay được xác thân tàn tã; item lắm
không ích gì sự học tập dở dang. Tiền ảo muôn vàn không mua được thời
gian đã mất; đẳng cấp thật cao không thế được sức khỏe tiêu hao. Sở
thích đam mê không làm người ta hiểu hết; to mồm khóc lóc không giúp
người ta lắng nghe. Lúc bấy giờ tất cả chúng ta đều phải off game, đau
xót biết chừng nào!
Chẳng những acc của ta không còn, mà niềm vui các ngươi cũng mất.
Chẳng những item của ta bị xóa, mà vợ ảo của các ngươi cũng bỏ đi. Chẳng
những bang phái đệ huynh ta tan đàn sẻ nghé, mà tình cảm thống khoái
của các ngươi cũng bị kẻ khác dèm pha. Chẳng những thân ta vì game mà
uẩn ức trong tâm, mà các ngươi cũng không khỏi mang danh là đồ sa đà
nghiện ngập. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn online thỏa thích, phỏng có
được chăng ?
Nay ta bảo thật các ngươi, nên lấy tâm niệm “đưa niềm vui cuộc sống
thật vào game, đừng để đẳng cấp game ảo che mờ cuộc sống” làm câu điều
độ; chọn thái độ “chơi game cùng bạn bè, không để máy tính chơi game”
làm nỗi răn đe. Phải tự giác tiết giảm say mê, chấn chỉnh lịch biểu bản
thân, xây dựng quan hệ cộng đồng. Dùng game làm đầu mối giao lưu thân
hữu, giải pháp kết nối anh em, khiến mỗi người đều thân ái hết lòng; lấy
game làm phương tiện phấn đấu, động cơ tìm hiểu công nghệ, học tập chí
hướng kẻ tài danh khiến mỗi người đều tự giác trách nhiệm. Hãy nhìn xa
trông rộng, đón trước liệu sau; kẻ có tài hacker sao không vận nghiệm
tương lai tham gia game trường sản xuất; người có lực đầu tư mua tài sản
ảo lấy danh sao không tài trợ những chương trình phô trương uy thế game
thủ ?
Không thỏa hiệp mấy nhà phát hành bừa bãi, giữa chợ quăng con; trò
trước chưa xong, game sau đã có; tổ chức lắm vụ nhiễu nhương, kêu gào
tranh đua cày cuốc; event “hút máu”, đại sứ “scandan”; ngoài mặt chối từ
tài sản ảo, sau lưng bày đấu giá item; phía trên luồn lách thông tư 60,
bên dưới phó mặc điều 5 khoản 6; miệng phàn nàn game thủ “trâu vàng”,
tay sấp ngửa chiêu bài nạp thẻ. Không chấp nhận tư duy chơi game lạc
hậu, tụt dốc ca tụng 2D; tích hợp auto bên trong, phô trương hào nhoáng
vẻ ngoài; beta không reset, open chẳng kiểm tra; server cứ mập mờ mở ra,
dịch vụ lại âm thầm chết yểu.
Mạnh dạn đối thoại những tư duy dự thảo, ngồi salon nói chuyện vỉa
hè; chưa ăn ớt phán chuyện cay, không đi đêm ngồi vẽ quỷ; mắt nhắm không
nhìn nghìn điều tích cực, trí mờ chỉ biết mấy sự tồi tàn; chẳng hướng
đến tầm công nghệ trăm năm, quanh quẩn gói mình ngang vai thập kỷ. Đánh
đồng chơi game với xì-ke ma túy, sao không nhìn lịch sử nền công nghiệp
đá banh. Muốn tuổi thơ chăm chỉ học hành, nhưng chỉ biết hăm he ngăn
cấm. Sự trách nhiệm đổ qua đổ lại, không kẻ đứng ra; những thiệt thòi
thời đại gây ra, chẳng người đón nhận. Phụ huynh - nhà trường - xã hội,
khéo gầm gào con trẻ sự bê tha; danh quyền - chức tước - đô la, giỏi đua
tranh người lớn há thật thà !
Cầm như được như vậy, chẳng những niềm vui của ta mãi mãi vững bền
mà ý tiêu khiển các ngươi cũng suốt đời tận hưởng. Chẳng những chúng ta
kết đoàn thân thiện, mà nhà phát hành cũng rõ cách tham gia. Chẳng những
nền công nghiệp game Việt vươn dậy ngàn xa, nhà quản lý cũng được hàng
triệu người ca tụng. Chẳng những thân ta không hàm oan bia mồm “con
nghiện”, mà mỗi gia đình cũng tự biết tu chỉnh hành xử tạo tiếng thơm.
Chẳng những giới game thủ chúng ta có hướng vươn lên, mà trật tự xã hội
cũng lấy đà thong dong kiến thiết. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi không muốn
online thỏa thích, phỏng có được không ?
Nay ta nghe nhà quản lý đang chọn lọc ý kiến muôn người hợp thành
một dự thảo, gọi là quy chế quản lý game online. Nếu các ngươi biết góp
sức cải tiến dự thảo này, hợp tình thấu lý, đúng lẽ thuận tâm, thì cơ
may chúng ta được người đời công nhận; nhược bằng khinh bỏ dự thảo này,
rắp răm bày trò đối phó về sau, thì trọn đời chúng ta đành mang tiếng
nhục “lũ nghiện game”.
Vì sao vậy ? Game online với chúng ta là thú tiêu khiển hợp thời
đáng mặt, mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn rửa nhục, không lo phòng
nguy, lại không biết nhìn nhận hành vi chính mình, chẳng khác nào tự
vạch áo phơi lưng chịu quăng gạch đá, vác mặt cho người ta trát trấu bôi
tro. Nếu vậy rồi đây, lỡ luật có sơ hở ban ra, tất thảy cực khổ muôn
bề, há ta và các ngươi còn mặt mũi nào đứng trong game mà hô hét nữa ?
Cho nên ta viết bài hịch này để các ngươi hiểu rõ bụng ta
Thiên hạ vô tranh
- huyvq's blog
- Log in to post comments
- 2886 reads
Comments
Ngây Ngô (not verified)
Sun, 06/13/2010 - 14:44
Permalink
Chà ! công nhận viết bài này
Chà ! công nhận viết bài này phải có "nội công thâm hậu" mới được. Qủa thật là diệu tưởng...=))
Anonymous (not verified)
Thu, 06/24/2010 - 16:09
Permalink
oài đại ka thu phục bài này
oài đại ka thu phục bài này từ sư phụ nào vậy
quả là cao thủ... đầu có mủ
cho em địa chỉ để cúi đầu khấu tạ