Cảm xúc
Vạn sự khởi đầu nan
Mới đầu năm mà công việc đã bị chất đống cùng với bao nhiêu kế hoạch và dự định. Ra tết mà gia đình đã phải tiêu pha nhiều thứ quá, thêm thông tin giá gas lên đến 500K một bình thì thật là khủng. Hít một hơi thật sâu để vật lộn với công việc của năm mới nào. Nhớ lời ông cha ta "vạn sư khởi đầu nan" để cho mình thêm vững tin. Với tâm trạng thế này nên thưởng cho mình một chút thư giãn với ảnh vui dưới đây về công việc ngành mình.

(Source: http://10awesome.com/10-funny-programming-cartoons/)
- huyvq's blog
- 25 reads
Dừng tính năng bình luận trên blog
Tôi rất lấy làm tiếc khi tạm đóng tính năng này trên blog. Gần đây tôi đã thử sử dụng một số module Captcha khác nhau để hạn chế những bình luận spam, nhưng có vẻ các cách thức này không hiệu quả cho lắm. Để đỡ mất thời gian cho việc dọn dẹp những bình luận "rác" đó nên tôi quyết định đóng tính năng này lại :)

Blog's tag:
Blog's topic:
- huyvq's blog
- 77 reads
Nâng cấp website lên Drupal 7
Drupal 7 chính thức phát hành được một thời gian cùng với nhiều tính năng mới thú vị, nhưng đến hôm nay mình mới nâng cấp site của mình từ Drupal 6 lên Drupal 7. Lần trước mình cũng đã làm bản test để nâng nhưng gặp một số lỗi nên đành lỡ hẹn. Trong lần nâng cấp này mình cũng bỏ đi một số nội dung không còn cần thiết nữa như là Flickr (giờ mình chuyển về dùng Google Picasa). Việc lược bỏ một số râu ria cũng làm cho site được load nhanh hơn trước và tập trung người đọc vào nội dung bài viết hơn. Thật may là site mới được hoàn thành đúng vào dịp năm 2012 đã đến, chúc mọi người một năm mới thành công và hạnh phúc.
![]()
Blog's tag:
Blog's topic:
- huyvq's blog
- Log in to post comments
- 136 reads
Amazon Kindle Fire Rooted
Bài viết này sẽ hướng dẫn các bạn cách root Amazon Kindle Fire (nói cách khác là chiếm quyền cao nhất của Kindle Fire), khi máy được root bạn có thể tha hồ cài thêm các ứng dụng ngoài, chứ không phụ thuộc vào kho Amazon Store nữa. Để root Kindle Fire bạn nên làm trên hệ điều hành Windows cho dễ làm, những phần mềm cần cài đặt
- Java Development Kit
- Android SDK
- SuperOneClick (Có thể bạn phải cài .NET Framework 2.0)
Để có hướng dẫn chi tiết mọi người có thể xem từ link sau đây. (ngại viết lại quá)
Sau khi root xong Kindle Fire chúng ta có thể truy cập vào bằng dòng lệnh như sau
adb shell
Với lệnh đó bạn đã vào được chế độ shell của máy, để chuyển sang account root chúng ta gõ lệnh su. Khi máy được root bạn cũng có thể cài đặt thêm ứng dụng từ dòng lệnh với lệnh như sau
adb install file.apk
Một số chú ý đó là mình chưa sử dụng được Android Market, tuy đã cài đặt thành công nhưng khi download ứng dụng từ Android Market thì không download được, không hiểu trong core của Kindle có chặn gì từ Android Market hay không?
Bên cạnh đó Kindle Fire đang bị người dùng phàn nàn rất nhiều về vấn đề Wifi, có lúc bắt sóng không được ổn định và có thể không kết nối được Wifi trong khi đã gõ đúng mật khẩu. Hiện tại Amazon không chính thức công nhận vấn đề đó, song số lượng phàn nàn đang ngày một nhiều lên, mong rằng Amazon sẽ fix được trong bản cập nhật OS sắp tới.
- huyvq's blog
- Log in to post comments
- 540 reads
Trở lại
Hôm nay lại bắt đầu trở lại với blog của mình sau một thời gian cho công việc quan trọng nhất trong đời - lập gia đình. Vậy là bây giờ mình đã chuyển sang một level mới, người đàn ông đã có vợ. Từ giờ ra đường không ngó ngang ngó dọc, không bình luận tự do trước "kỳ quan thế giới mới" nữa. Để kỷ niệm honeymoon đáng nhớ (đi đúng vào dịp áp thấp) mình cũng nên trưng ảnh lên làm cột mốc.

Blog's topic:
- huyvq's blog
- Log in to post comments
- 354 reads
Nghề nào cũng đáng trân trọng
Lần đầu đến Tokyo, không phải những cao ốc ở khu Shinjuku hay ngôi đền cổ Meiji làm tôi ấn tượng, mà là người nhân viên đảm bảo an toàn đường sắt Nhật Bản tôi gặp ở nhà ga sân bay quốc tế Narita.
Chuyện người nhân viên đường sắt
Người đàn ông đó khoảng 40 tuổi với mái tóc xoăn điểm bạc trên khuôn mặt nghiêm nghị. Ông mặc một bộ đồng phục màu xanh thẫm nửa giống công nhân nhà máy, nửa giống nhân viên an ninh với mũ kêpi trên đầu và đôi găng tay trắng. Nhiệm vụ của ông là đi dọc mép sân ga để đảm bảo không có ai đứng quá gần đường tàu khi tàu đến cũng như không có chướng ngại vật trên đường ray. Một công việc mà tôi nghĩ có lẽ vô cùng đơn giản và nhàm chán.
Sau khi dạo một vòng kiểm tra, ông dừng lại, đứng nghiêm và giơ tay lên mũ chào đoàn tàu đang tiến vào sân ga như thông báo rằng mọi thứ đã sẵn sàng và an toàn. Tôi bước vội về phía ông để hỏi xem liệu chuyến tàu này có thể đưa tôi vào trung tâm Tokyo hay không. Ông ra dấu bảo tôi chờ trong lúc chăm chú quan sát hành khách lên và xuống tàu.
Đến khi đoàn tàu bắt đầu rời nhà ga, ông lại giơ tay lên mũ chào như một người lính trước lá quốc kỳ với sự trân trọng và vẻ tự hào khôn tả. Sau đó, một cách ôn tồn ông cho tôi biết chuyến tàu sẽ trở lại trong ít phút để hướng về Tokyo.
Ở VN, các bạn và tôi đã có dịp xem những bộ phim Nhật Bản kể về những người lao động bình thường: nông dân, người làm bánh, cả người làm nghề giúp việc (mà chúng ta hay gọi là ôsin). Điểm nổi bật của những người này là họ luôn xem trọng công việc mình làm và nỗ lực tối đa để hoàn thành công việc được giao với thái độ trân trọng và học hỏi cao nhất. Thái độ này thậm chí được ghi nhận trong sách giáo khoa đại học môn nghệ thuật Nhật Bản mà tôi được học tại Canada vài năm trước.
Sách tổng kết rằng một trong mười đặc điểm của người Nhật khiến họ rất thành công so với những quốc gia châu Á khác là họ không có lối suy nghĩ "thích làm thầy hơn làm thợ", trân trọng mọi nghề và biến chúng thành nghệ thuật đỉnh cao.
Kết quả là khi nước Nhật bước ra khỏi Thế chiến thứ hai với một nền kinh tế hoàn toàn bị tàn phá, không có tài nguyên và thu nhập đầu người chỉ vẻn vẹn 50 USD/năm, người Nhật phát triển nền kinh tế của đất nước với tốc độ 20%/năm (nếu so với chúng ta chỉ 8% và Trung Quốc là 12% trong thời kỳ đỉnh cao) trong vòng 20 năm và đến những năm cuối thập niên 1970 họ đã là nền kinh tế số 2 thế giới.
Nước Nhật hôm nay giới thiệu cho thế giới không chỉ xe hơi Toyota và tivi Sony mà cả nghệ thuật làm bánh, nghệ thuật gấp giấy, nghệ thuật cắm hoa... Chính một người Nhật nói với tôi rằng sự thành công của Toyota hay Sony bắt đầu từ tinh thần cầu thị, tính tỉ mỉ và luôn đòi hỏi sự hoàn hảo khi cắm một bình hoa, gấp một cánh chim hay làm một chiếc bánh.
Tính cách của dân tộc thịnh vượng
Tôi kính trọng người Nhật về tinh thần trân trọng mọi nghề của họ. Tuy nhiên, sáu năm học và làm việc ở Canada cho tôi biết tinh thần ấy không phải là độc quyền của nước Nhật mà là tính cách của mọi dân tộc muốn trở nên thịnh vượng trên thế giới.
Xã hội Canada có hai nghề mà tôi ấn tượng: y tá và họa viên kiến trúc. Tại quốc gia này, y tá hay điều dưỡng không có nghĩa là kém cỏi hơn bác sĩ mà họ chỉ đơn thuần làm phần việc khác: y tá trở thành nghệ nhân chăm sóc và phục hồi sức khỏe cho con người (trong khi bác sĩ là người chữa bệnh). Trường đại học của tôi có khoa đào tạo riêng về ngành điều dưỡng cấp bằng từ cử nhân đến tiến sĩ. Bản thân người đứng đầu ngành cấp cứu của thành phố Calgary cũng là một y tá có bằng cao học về quản lý.
Chính bà ấy làm sinh viên ngành quy hoạch đô thị như tôi choáng ngợp về sự thú vị và sáng tạo của hệ thống xe cấp cứu tại thành phố, để đảm bảo mọi người dân được tiếp cận dịch vụ y tế trong vòng 6 phút. Hệ thống cấp cứu sử dụng toán thống kê để đảm bảo không có người dân ở một khu vực nào chịu rủi ro cao hơn khu vực khác.
Nghề thứ hai liên quan mật thiết đến công việc của tôi là họa viên kiến trúc. Họa viên ở Canada không còn được coi là một vị trí phụ tá và công việc kém cỏi hơn kiến trúc sư dù họ chỉ học có hai năm ở trường cao đẳng. Công việc triển khai hồ sơ bản vẽ được xác định cũng khó khăn và vất vả không kém việc đề xuất ý tưởng thiết kế và những họa viên, vốn được đào tạo thực tế về kỹ thuật xây dựng, đảm đương công việc này.
Phó giám đốc công ty kiến trúc mà tôi làm sau khi tốt nghiệp là người xuất thân từ họa viên và chỉ có bằng cao đẳng. Trưởng nhóm sản xuất là một kiến trúc sư có bằng đại học, nhưng sau đó đi học thêm hai năm cao đẳng để trở thành một họa viên xuất sắc.
Những quốc gia giàu có nhất trên thế giới và những công ty sáng tạo nhất đều bắt đầu bằng nỗ lực cá nhân của những con người bình thường nhất. Một công thức khác cho sự phát triển là thái độ trân trọng và kỳ vọng với từng công việc bình dị và lao động đích thực.
St. Bao tuoi tre
Blog's tag:
Blog's topic:
- huyvq's blog
- Log in to post comments
- 727 reads
Ngựa quen đường cũ
Tôi đã dùng Ubuntu được một thời gian và thấy hệ điều hành này đáp ứng được hầu hết các nhu cầu trong công việc, riêng chỉ có phần mềm đồ họa GIMP là dùng chưa được như ý. Một phần là do tôi dùng GIMP chưa được thành thạo, một phần là do dùng Photoshop nhiều năm thành ra bây giờ vẫn còn chút tơ tưởng chưa dứt được.
Hôm này ngồi thử tìm kiếm cách cài Photoshop CS5 lên con Ubuntu 11.04 và thấy cũng nhiều người cũng tơ tưởng như mình. Làm theo hướng dẫn từ diễn đàn UbuntuVN cuối cùng cũng đã chạy được CS5 trên Ubuntu thật là mượt mà và cũng nhanh. Thật kỳ diều vì nếu cài trên Windows thì việc cài đặt cũng chiếm mất gần 1GB trên ổ cứng, thế mà khi cài bản Porable mà bài viết đưa ra thì mình chỉ mất tầm 400MB. Không biết là bản này có thiếu tính năng gì không nhưng đã dùng lướt qua thì các tác vụ cơ bản đều ok cả, không gặp lỗi gì cả. Tuyệt vời.
Tuy vậy, dùng Ubuntu mà lại chạy ứng dụng nền Windows thì thật là nực cười, nên lúc ngồi viết những dòng này thì trong đầu đã bắt đầu đấu tranh tư tưởng để cố gắng học GIMP thành thạo không phải dùng kiểu phần mềm "gay" thế này. Nhưng dù sao cũng là giải pháp tình thế ^_^.
- huyvq's blog
- Log in to post comments
- 1474 reads
Huế xưa
Tôi có người em Sông Hương Núi Ngự
Của lũy tre , thôn Vỹ hiền từ.
Của Kinh Thành cổ xưa thật xưa.
Buổi trưa , em che nón lá,
Cá sông Hương liếc nhìn ngẩn ngơ.
Lũ chim Quyên ngất ngây từa xa.
Tôi sống độc thân , trong căn phố nghèo
Bởi trót thương nên nhớ thật nhiều
Bởi em là hạnh phúc tình yêu.
Ở bên ni qua bên nớ,
Cách con sông chuyến đò chẳng xa
Nhỏ sang thăm có tôi đợi chờ.
Huế ơi! không biết bây chừ
Tiếng ca nào vương bên mạng thuyền
Có ai chờ ai qua Tràng Tiền
Không biết bây chừ
Nữ sinh mang nón bài thơ?
Để trai xứ Huế mộng mơ.
Huế ơi ! ta nhớ muôn đời,
Bóng trăng hồ sen trong Hoàng Thành
Tiếng chuông từng đêm Thiên Mụ buồn.
Ta nhớ muôn đời,
Người con gái Huế quá xinh.
Tóc mây ngang lưng trữ tình.
Non nước Thần Kinh,
Quê hương đất lành.
Cả trái tim sông núi của mình,
Cả linh hồn của dân hùng anh.
Bởi đâu gây nên nông nỗi,
Cánh chim bay giữa trời lẽ loi.
Nhỏ tôi yêu khóc bao giờ nguôi,
Tôi đã lạc em trong cơn biến động.
Để tháng năm hai đứa lạnh lùng,
Để đêm ngày kẻ nhớ ngời mong.
Khổ đau cao như mây tím,
Phố năm xưa đã buồn buồn hơn,
Nhỏ yêu ơi biết đâu mà tìm.
Nhỏ yêu ơi... biết đâu mà tìm
- huyvq's blog
- Log in to post comments
- 1394 reads
Thanh bình buổi sáng Hà Nội

Ảnh minh họa (Nguồn: Chengvn_arc)
Có lẽ lâu lắm rồi mình mới có dịp dậy sớm như hôm nay. Nhân dịp có cô em họ năm nay thi tú tài và mình có nhiệm vụ đón đưa cô em đi thi nên phải dậy từ 5 giờ sáng, hòa cùng dòng người đưa các sĩ tử đến trường thi. Hà Nội tầm 5h30 thật thanh bình, mát mẻ và có vẻ trong lành. Thú vị cho buổi sáng nay là rất nhiều xe phụ huynh đưa con em đi thi, mỗi người một vẻ, trông các em hồi hộp, căng thẳng và bẽn lẽn. Chắc hồi mình mới xuống Hà Nội cũng với tâm trạng và dáng bộ như vậy. Ôi cái thời ngây thơ và trong sáng...
Lại có lẽ mình cẩn thận quá nên đưa em đến chỗ thi là tầm 6 giờ sáng, tuy thế mà cổng trường cũng đã đông người rồi. Mình định tìm quán Cafe nào ngồi chờ em thi xong nhưng giờ sớm quá chẳng có quán cafe nào mở cửa, thế là mình cho xe luôn vào trường. Mấy bác bảo vệ nhìn mình chắc cũng giống sỹ tử, quần áo lôi thôi, vẻ mặt non nớt, khoác balo, nên mình cũng được vào ngồi sân trường để nhớ lại một thời thi cử. Ngồi trò chuyện với em để em thoải mái, dặn dò em bình tĩnh và cẩn thận để thi được kết quả tốt nhất có thể.
Khi các sĩ tử vào phòng thi cũng là lúc các phụ huynh được mời ra khỏi khu vực thi. Mình đeo balo đi bộ lang thang dọc theo đường Nguyễn Công Trứ, đầu tiên tìm quán Bún Phở làm bát Bún Sốt Vang, giá chỉ có 20K rẻ hơn so với mình tưởng tượng trong thời kỳ bão giá này. Sau khi no bụng và ngồi nghe chương trình Chào Buổi Sáng, phải nói đây là lần đầu tiên mình được xem chương trình này, mình lại cuốc bộ theo đường Hòe Nhai tìm lấy một quán cafe nhỏ, gọi cốc sinh tố Xoài, chọn vị trí gần đường đi bắt đầu ngó nghiêng và lắng nghe nhịp sống Thủ Đô vào buổi sáng. Đâu đó những tiếng rao bán rau quả buổi sáng, những tiếng mặc cả, rồi những bước chân chập chạp của các cụ già đi chợ và tập thể dục. Thỉnh thoảng lại có các cụ già, tóc bạc phơ, cầm báo Thể Thao vào quán nhâm nhi tách Cafe và tìm kiếm thông tin thể thao thế giới đêm qua. Trong quán, những bản nhạc quê hương du dương được bật lên như cùng hòa nhịp và đồng điệu với nhịp sống của con ngõ nhỏ.
Ôi thật dễ chịu làm sao. Chào buổi sáng.
Blog's tag:
Blog's topic:
- huyvq's blog
- Log in to post comments
- 1137 reads
Truyện - Những cái hố
Những cái hố được xuất bản năm 1998 và đã được giải thưởng Newbery-bởi tác giả Louis Sachar. Nó còn được chuyển thể thành bộ phim những cái hố (phim) bởi chi nhánh Walt Disney Pictures của hãng Walt Disney. Bộ phim đã thành công lớn, gồm những ngôi sao điện ảnh như Shia LeBeouf, Sigourney Weaver, Jon Voight, và Tim Blake Nelson. Trong năm 2006, Sachar xuất bản những bước đi nhỏ (tiểu thuyết), là cuốn truyện gần giống như tập hai của những cái hố nhưng chỉ nói riêng về nhân vật Armpit, là người bạn của nhân vật chính trong những cái hố, Stanley. (theo Wiki)
Cậu học trò lớp 5 Stanley Yelnats (cái tên này đọc xuôi hay đọc ngược đều như nhau) bị kết án oan với tội ăn cắp một đôi giày của một ngôi sao bóng rổ và bị đưa tới một trại giáo dưỡng. Nơi đây, vốn là lòng của một cái hồ lớn thuở xưa có tên Hồ Xanh mà nay chỉ còn là một hoang mạc, các cậu bé như Stanley mỗi ngày phải đào một cái hố sâu mét rưỡi, đường kính cũng chừng đó.
Stanley là thế hệ thứ tư trong dòng họ cậu phải chịu một số phận không may - kết quả từ một lời nguyền của một mụ Zeroni nào đó. Tuy vậy, vốn tính lạc quan, Stanley tin rằng công việc đào hố khiến cậu rớm máu ngón tay sẽ giúp cậu chỉnh đốn lại vóc dáng cơ thể béo phục phịch của cậu.
Bất ngờ, Zero - đứa bạn mà Stanley mới kết thân ở trại Hồ Xanh - bỏ trốn vào vùng đất chết. Stanley quyết liều mình đi cứu Zero. Trong cuộc vật lộn với tự nhiên để cứu bạn, Stanley vô tình tìm được báu vật đủ sức mạnh hóa giải lời nguyền của mụ Zeroni.
Câu chuyện cảm động ca ngợi tình bạn, lòng nhân ái và dũng cảm được Sachar diễn tả bằng những cách thức rất hợp với tính cách ưa thích phiêu lưu khám phá để khẳng định mình của thiếu nhi từ 10 tuổi trở lên.
Sachar biết tô điểm cho mỗi cậu bé trong truyện bằng một ngôn ngữ riêng. Stanley là một cậu bé hóm hỉnh, trung thực, công bằng và rất dễ thương. Những bài học đạo đức được tác giả khéo léo chen vào trên nền của những huyền thoại và những vấn đề hiện thực xã hội Mỹ đương thời. (theo Sachhay)
Blog's tag:
- huyvq's blog
- Log in to post comments
- 2032 reads