ENPV
Bí quyết thành công của người Nhật
Là một nước rất nghèo về tài nguyên, động đất nhiều nhất thế giới, kinh tế bị tàn phá kiệt quệ sau Thế Chiến thứ II. Bằng cách nào mà Nhật Bản nhanh chóng phục hồi và tăng trưởng thần kỳ, trở thành nước có tiềm năng lớn thứ hai trên thế giới về kinh tế, khoa học kĩ thuật và tài chính?
Bí quyết thành công của họ hóa ra rất đơn giản:
Đúng giờ
Người Nhật rất đúng giờ. Họ đến trước giờ hẹn tối thiểu 5 phút. Các cuộc họp chỉ bắt đầu khi tất cả thành phần đã có mặt. Vì vậy, đúng giờ là cực kỳ quan trọng. Ở ta, đi làm muộn nhiều như châu chấu. Lãnh đạo có khi phải ngồi đợi nhân viên tới họp trễ. Ngẫm lại thật xấu hổ.
Đúng hạn
Hạn đã định là không thay đổi bởi bất cứ lý do gì. Sở dĩ thời hạn không thể thay đổi là vì người Nhật đã lập kế hoạch và chuẩn bị mọi việc để thực hiện sau mốc thời hạn đó rồi. Ví dụ thời hạn ra mắt sản phẩm là 21/12/2009 thì địa điểm ra mắt đã được thuê, khách đã được mời, hợp đồng bán sản phẩm đã ký kết, … Do vậy công tác lập kế hoạch và ước lượng thời gian, nhân lực là quan trọng nhất. Với người Nhật, không có khái niệm trễ hạn, vì hạn đã định, phải bằng mọi giá hoàn thành công việc đúng tiến độ. Trễ hạn đồng nghĩa với việc không thể hợp tác với nhau được nữa.
Nghiêm túc, cẩn thận
Nghiêm túc và cẩn thận trong từng việc nhỏ nhất. Người Nhật cực kỳ cẩn thận. Làm một việc thì bao giờ cũng kiểm tra trước khi làm, kiểm tra trong khi làm và kiểm tra sau khi làm xong. Trước khi mang đồ đi giặt, họ kiểm tra túi quần, túi áo có quên gì không. Khi cho đồ vào máy giặt, họ kiểm tra lại từng cái một lần nữa. Và cuối cùng, sau khi giặt xong, họ lại lục túi quần, túi áo để kiểm tra. Chính vì cẩn thận một cách cực đoan như vậy mà chất lượng hàng Nhật luôn đứng đầu thế giới.
Chuẩn bị kỹ lưỡng, chu đáo
Công tác chuẩn bị được thực hiện sớm và kỹ lưỡng, chu đáo đến mức đáng kinh ngạc. Chúng tôi đến thăm Công ty phần mềm tên là OMRON Software. Có cả thảy 10 người tiếp đón và làm việc với chúng tôi. Vì chúng tôi đi khá xa (1 tiếng rưỡi), nên việc đầu tiên là họ mời chúng tôi vào rest room (nhà vệ sinh). Khi tới phòng họp, họ bố trí đúng 22 chỗ ngồi cho khách, không thừa, không thiếu. Đồng thời trên bàn đã đặt sẵn 22 món quà kỉ niệm. Họ chuẩn bị trình chiếu rất cẩn thận, không có chuyện lỗi phông chữ hay trục trặc máy chiếu như ở nhà ta. Lúc ra về, họ mời đi rest room một lần nữa. Xe đi một đoạn xa, tôi ngoái nhìn vẫn thấy họ đứng dàn hàng vẫy chào tạm biệt.
HoRenSo: Chủ động trong công việc
Đây là một trong những khẩu quyết mà người Nhật luôn ghi nhớ. HoRenSo viết tắt của ba chữ: Hokoku, nghĩa là báo cáo, Renraku: trao đổi, Sodan: hỏi ý kiến. Trong công việc, phải báo cáo định kỳ cho cấp trên. Thường xuyên trao đổi, bàn bạc với đồng nhiệp và cấp dưới. Cuối cùng là phải hỏi ý kiến cấp trên trước khi quyết định làm gì đó. HoRenSo nghĩa là chủ động trong công việc. Hiện nay, ở Trung tâm Phát triển phần mềm, nhân viên thử việc được đào tạo về “4 ngay”: chưa được giao việc hỏi ngay; nhận việc mà không hiểu hỏi ngay; trong lúc làm gặp vướng mắc nhờ giúp đỡ ngay; cuối cùng là xong việc báo cáo ngay. Đây chính là tinh thần HoRenSo. Có điều “4 ngay” tại Trung tâm chưa phát huy mạnh mẽ lắm.
3S: Ngăn nắp, khoa học
Một khẩu quyết nữa mà người Nhật áp dụng rất thành công là 3S. Để có môi trường làm việc ngăn nắp, khoa học và chuyên nghiệp, người Nhật làm 3 việc đơn giản sau:
- Seiri: Sàng lọc. Chỉ giữ thứ mình cần. Vứt bỏ vật dụng dư thừa, không cần thiết đi.
- Seiton: Sắp xếp. Sắp xếp mọi thứ sao cho khi cần là có ngay để dùng, không mất thời gian tìm kiếm.
- Seiso: lau chùi, dọn dẹp, kiểm tra hỏng hóc thường xuyên.
Bàn ghế, máy móc, vật dụng gọn gàng, sạch sẽ, ngăn nắp làm tăng hiệu suất làm việc.
Ở ta chuyện tìm cái điều khiển máy điều hòa hay cái dập ghim mất 5, 10 phút hoặc không thể tìm thấy là chuyện bình thường, chẳng ai ngạc nhiên. Hay như việc tìm tài liệu trên máy tính của chính mình, toát mồ hôi không biết đã cất vào đâu, vẫn xảy ra thường xuyên.
Kaizen – Liên tục cải tiến
Đây là khẩu quyết quan trọng nhất, là chìa khóa đem lại thành công cho nền kinh tế Nhật Bản. Liên tục cải tiến, liên tục sáng tạo để nâng cao năng suất, chất lượng và giảm thiểu chi phí. Cải tiến có thể là rất nhỏ. Nhiều cải tiến nhỏ góp lại sẽ làm nên điều kỳ diệu. Kaizen chống lại cách nghĩ và cách làm theo lối mòn, trì trệ, kìm hãm phát triển.
Các Công ty ở Nhật làm Kaizen như sau:
- Phổ biến ích lợi của Kaizen cho nhân viên mới.
- Phát động phong trào cải tiến, sáng tạo trong công việc. Đặt mục tiêu cho từng phòng ban, tổ nhóm phải có một số lượng sáng kiến nhất định trong kỳ thì mới được đánh giá cao.
- Khuyến khích Kaizen bằng thưởng lớn cho sáng kiến.
- Định kỳ tổ chức ngày hội cải tiến toàn công ty. Trong ngày hội này, các cải tiến đã áp dụng hiệu quả trong kỳ được xét trao giải, được tôn vinh.
Các bí quyết trên rất đơn giản nhưng có dễ thực hiện hay không lại hơi khó trả lời. Chúng ta đều thấy để thực hiện phải thay đổi nhận thức của chính mình, phải nghĩ khác và làm khác. Muốn vậy, lãnh đạo phải có kế hoạch hành động cụ thể, phải tiên phong thực hiện và truyền lửa cho cấp dưới.
Tôi tin rằng chúng ta sẽ làm được bởi lãnh đạo MISA có khát vọng và tầm nhìn, người MISA có niềm tin, có tài năng và tràn đầy nhiệt huyết!
Osaka, 19/12/2009
Lã Hữu Hòa
Blog's tag:
- huyvq's blog
- Log in to post comments
- 3446 reads
Trả nợ tình xa - NHỚ
Đây là bài viết của anh phiên dịch cho đoàn khi sang Osaka. Anh dịch rất hay và ấn tượng, làm cho việc học hành lại càng dễ hơn. Cả đoàn thán phục trí nhớ của anh khi anh chỉ cần note ít mà có thể truyền đạt cả một bài trình bày dài của mọi người. Đây là một bài "lan man ký sự" của anh về chữ "NHỚ". ^_^
Bài viết cuối năm tặng Bùi Đức Chương và các bạn học viên ENPV2009
“Anh đi anh nhớ quê nhà
Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương”
(Ca dao)
“Nhớ” trong tiếng Việt sang tiếng Anh, tùy mạch văn, được dịch thành “miss” hoặc “memorize”. Tiếng Việt phong phú đại từ nhân xưng nên cùng một câu “I miss you” sẽ thành “Anh nhớ em, con nhớ mẹ, cháu nhớ bà, tao nhớ mày”.....và cứ thế dài ra tùy quan hệ giữa hai người trong câu chuyện nhung nhớ ấy. Thuở mới biết yêu tôi thường hay nghe câu “em nhớ cưng quá hà” dù chỉ cách có một đêm không gặp. Thế thì “nhớ” là gì nhỉ? Có một định nghĩa nào cho từ này đầy đủ với tất cả mọi người và mọi trường hợp không? Chắc chắn là không. Bao nhiêu từ điển bao nhiêu câu ví dụ cũng không thể miêu tả trọn vẹn nỗi nhớ của riêng mỗi người dù rằng nói thành lời cũng chỉ là “I miss you” mà thôi. Lại còn nhớ quê nhà, nhớ gia đình, nhớ người yêu, nhớ kẻ ghét, nhớ đòn đau, nhớ tình đầu, nhớ ngày xưa, nhớ kỷ niệm....Chỉ mặt định danh được nhớ đối tượng nào rồi lại còn mức độ nữa: nhớ mông lung, nhớ quay quắt, nhớ man mác, nhớ mài mại, nhớ mang máng.... hoặc trần trụi hơn nữa là “nhớ....thấy mẹ luôn”. Và một khi hết cách để bày tỏ nỗi nhớ, người ta có thể học theo Bùi Chí Vinh để “hét lên “nhớ quá” một mình nghe chơi”.
Tiếng Nhật không có từ diễn tả “nhớ” như tiếng Việt hoặc tiếng Anh. Người Nhật chỉ nói “anataga inakute sabishii” (Không có cưng, em buồn) hoặc giả “aenakute sabishii ne” (Không gặp được cưng, em buồn lắm). Diễn nôm một cách ướt át như vậy vẫn thấy tiếng Nhật không sao nói được cái sự “nhớ = miss” như tiếng Việt, tiếng Anh. “Nhớ” trong “trí nhớ” và họ hàng với “ký ức, tưởng nhớ, kỷ niệm” trong tiếng Anh là “memory” được “động từ hóa” thành “memorize” rồi thành danh từ với “memorization” hoặc “memorizing” nhưng với dân IT thì RAM hoặc ROM có lẽ là những dạng “memory” gần gũi, quen thuộc hơn. Chẳng cứ gì phải là dân IT, “thời a còng” ngày nay, người người, nhà nhà quen với USB Memory – thẻ nhớ.
Chuyện ngôn từ, nói thêm nửa ngày cũng không hết nhưng chốt lại ở một điểm là hết bao nhiêu giấy mực nữa vẫn không tách bạch được “nhớ là gì” và phân biệt “nhớ = miss” và “nhớ = memorize” không phải lúc nào cũng làm được dễ dàng. Bằng chứng là nữ ca sĩ Madonna nổi tiếng (và cả tai tiếng) lẫy lừng đã từng giọt vắn, giọt dài kể với báo chí rằng(lược dịch) “bạn ơi, làm sao quên được người đã từng cùng mình sánh vai vào nhà thờ làm lễ cưới. Đôi khi chỉ một cái áo cũ, một mùi hương cũng làm dậy lên nỗi nhớ”. Nhân vật được nhắc đến ở đây chính là Sean Penn (diễn viên Oscar với phim “I am Sam”), người chồng bạo lực đã ly dị của Madonna. Bạn thấy không, không dễ phân biệt và cũng không dễ quên chút nào. Và cứ thế, trong đời, ta còn bao lần phải nôn nao với nỗi nhớ, bao lần phải vắt kiệt tâm lực để nhớ ra một điều gì đó. Bạn và tôi còn phải khuấy động tâm tư bao lần nữa trước cuộc đời? Có những chuyện tưởng chừng đã vùi sâu dưới lớp bụi thời gian bỗng phút chốc hồi sinh như câu hát của nhạc sĩ họ Trịnh “tưởng rằng đã quên nhưng tim yếu mềm”. Ô, hóa ra chuyện nhớ là chuyện của con tim yếu mềm. Thế nhưng các khoa học gia bảo nhớ là một quá trình của não bộ cơ mà? Vâng, quả có thế thật nhưng cũng chính ở điểm mâu thuẫn này tôi tìm ra một bí quyết để nhớ khi làm việc. Khi ngồi làm phiên dịch, tôi không để “con tim yếu mềm” can thiệp vào công việc của não bộ. Não bộ có tới hàng trăm tỉ tế bào thần kinh như những ngăn nhớ nhưng một con người bình thường chỉ dùng đến vài phần trăm số tế bào này trong suốt cuộc đời mình. Đã thế, não bộ lại còn bận bịu với những giác quan khác nên nếu vừa nghe, vừa nhìn,vừa ngửi, vừa xúc chạm ,vừa suy nghĩ nữa thì ta sẽ quá bận rộn xử lý các nguồn thông tin khác nhau. Và nếu bạn nghe với sự hằn học khó chịu vì người nói kia nói quá dở, giọng nói quá nhỏ, hơi thở không thơm tho, cô chân dài kia xinh quá....thì chắc chắn bạn sẽ không nhớ được 1/10 những gì họ nói. Khi tôi lắng nghe trước khi dịch, tôi ngồi đó với tâm hồn trống rỗng, không thương không ghét, không phán đoán, không suy tư, không phê bình. Khi người nói chấm dứt, tôi tua ngược “đoạn băng” trong đầu mình và chuyển nội dung ghi trên đó sang ngôn ngữ đích. Tôi chỉ ghi chép các con số và từ khóa khi nghe, ngoài ra không ghi gì thêm. Vì thế, trí nhớ trong công việc này chỉ là một loại ngắn hạn, hầu như biến mất ngay sau khi câu dịch đã ra khỏi miệng. Kỷ lục của cá nhân tôi trong 7 năm làm việc với AOTS là nhớ và dịch được action plan của một học viên phát biểu liền tù tì trong 10 phút ( tiêu chuẩn là 3 phút nhưng bác ấy nhất định không ngừng dù thầy giáo đã nhấn chuông nhiều lần). Kỷ lục thứ hai “xác lập” tháng 10 năm 2008 tại Asian Folklore Symposium tổ chức tại thành phố Sendai, Bắc Nhật Bản khi tôi được yêu cầu dịch ngắn gọn 7 bài phát biểu của 7 giáo sư (mỗi người 2 phút tức tổng cộng 14 phút) còn lại đúng 1 phút 30 giây vì đội phiên dịch phải dịch tất cả sang 4 thứ tiếng khác nữa gồm Hàn, Trung, Thái, Anh. Kỷ lục này có lẽ nhiều năm sau nữa cũng khó có dịp lập lại...
Hy vọng bài “lan man ký” này giúp tôi trả được “nợ” về sự “nhớ”. Tết 2010 đã gần kề, người Nhật quanh đây đã về quê hết cả, phòng nghiên cứu ngày thường nhộn nhịp người nhưng giờ vắng lặng đến độ tôi có thể nghe thấy tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường phòng bên. Kể từ mai tôi sẽ ngắt mình ra khỏi nhịp sống công nghiệp, ngắt khỏi mạng Net và cell phone, ngắt khỏi những nhộn nhịp Tết nhất của xứ người để thoải mái sống cho riêng mình, recharge cho những thử thách và cả hy vọng trong Năm Mới. Hẹn gặp lại một ngày không xa để nối dài thương nhớ.
Nagoya, 29 Dec., 2009
Nguyễn Anh Phong
Blog's tag:
- huyvq's blog
- Log in to post comments
- 2956 reads